VN88 VN88

Nữ điệp vụ môi hồng lồn to – Truyện 18+

Bất ngờ Song chồm về phía trước, giáng cho Thu một cái bạt tai nẩy lửa. Nàng ngã nghiêng về một bên, tá hỏa tam tinh.
Song rít lên:
– Đến giờ này mà mày còn ngoan cố được à, để tao nói cho mày nghe.
Vừa nói Song vừa nắm ngực áo Thu kéo nàng ngồi dậy. Hàng nút bấm phía trước bật tung ra, bộ ngực no tròn vung lên phía trước. Thu chĩ mặc có một chiếc áo bà ba duy nhất trên mình. Nàng sợ hãi đưa hai tay che trước ngực. Hai bàn tay nhỏ nhắn không đủ che đậy bộ ngực của nàng. Song cười gàn: .
Tại sao tối qua mày không mắc cỡ?
– Dạ thưa thầy, tối qưa đâu có ai. Chồng em nhậu say về, em đã đi ngử rồi. Đến sáng dậy thấy ảnh đã chết. Song nắm hai chân Thu kéo banh ra, chàng chỉ ngay
vào những đốm loang lổ dưới đũng quần Thu hỏi lớn:
– Cái gì đây? Tôl qưa mày có ngử với ai không? Cái thàng bán bánh cuốn của mày đã bị bắt rồi. Còn chối được không? Đứa nào đâm chồng mày? Thằng Tâm hay mày?

Nghe hỏi Thu chới với, nước mắt tràn ra, cổ họng nghẹn lại, đắng ngắt. Nàng phải nói cái gì bây giờ.

Thằng Tâm bi bắt rồi hay sao, nàng thấy tội nghiệp cho thằng bồ nhỏ eủa mình quá. Quả thực Tâm có biết gì về vụ này đâu. Từ sáng tới giờ, Thu dã cố hồi tưởng lại những gì xảy ra, nàng vẫn ngỡ đó chĩ là cơn ác mộng. Nhưng chất nước nhờn trong mình nàng chảy ra còn đọng lại ở đũng quần thì giải thích sao đây. Lúc sáng khi thức dậy, nàng ra sân sau chỗ ngôi mộ như trong tiềm thức ghi lại. Gặp chồng nằm chết ở đó, nàng tri hô lên, cảnh sát tới và nàng bị bắt nhết ngay, ehưa kịp thay quần áo gì cả. Những dấu tích trên thân thể nàng và quần áo đã chứng tỏ sự việc đêm qua đã xảy ra là sự thực Nhưng nàng không hiểu tại sao lại thức dậy trên giường Bây giờ có khai ra hết, chưa ehắc gì ai tin nàng. Nhất là Tâm lại bị bắt rồi. án mạng do ai là th’ủ phạm đây? Làm sao ăn nói bây giờ?
Bỗng tiếng Song lại vang lên, lần này nhẹ nhàng hơn:
– Cô tưởng tụi tôi ngây thơ đến độ ấy hay sao? Những vết đốm này ở tuổi tôi và cô có ai không biết. Cô không tin phải không? Được rồi, tôi sẽ làm cho cô tin. Bây giờ cô cởi cái quần đó ra.
Thu hơi lưỡng lự. Song gầm lên ngay:
– Cởi ra?
Thu hoảng hốt tụt nhanh chiếc quần ra. Nàng co hai chân lại để kéo chiếc quần tuột hẳn ra ngoài. Da thịt trắng muốt và ehắc nich lồ lộ dưới ánh đèn. Thu ngồi khép hai chân lại, che dấu bộ phận kín đáo nhất của người đàn bà. Đến bây giờ Thu cũng không hiểu tại sao mình không eó mặc một mảnh quần áo lót nào. Chiếc quần dài Thu vừa cởi ra cũng là chiếc quần duy nhất nàng mặc. Thu suy nghĩ từ sáng tới giờ, nàng vẫn quen mặc đủ quần áo lót đi ngử. Thế mà hôm nay quần áo lót đâu hết?
– Bây giờ cô vạch cái đũng quần ra ngửi xem cái mùi đó là mùi gì thì biết ngay những dấu loang lổ đó tại sao mà có.
Thu đưa đũng quần lên ngửi. Nàng chỉ làm lấy lệ. Thu còn lạ gì nó là cái gì nữa.
– Đây cô xem!
Vừa nói Song vừa kéo chiếc áo duy nhất của Thu xuống hết vai, phơi trần bộ ngực ra. Thu cúi xuống nhìn thân thể mình.
– Những vết cào cấu này cô giải thích ra sao với tôi?
Song lại cười khì châm biếm:
– ấy, ấy cô đừng nói có một eon ma nó hãm hiếp
cô, rồi giết chồng cô nhé.
Thu rùng mình, tự nhiên nàng nghĩ đến việc đêm qua nàng ngủ với ma là sự thực. Chứng tích rành rành, còn nghi ngờ gì nữa. Nhất định là sự thực chứ không phải
mơ hồ nữa. Thu nhỏ nhẹ:
– Em xin khai thực.
Song mừng rỡ:
– ít nhất cô phải để tôi nghe được một câu như thế.
Vậy hy vọng đây là lần cuối eùng, vì tôi không muốn mất thì giờ nữa.
– Dạ nhất định em xin khai thực.
Vừa nói Thu vừa eởi luôn chiếc áo ra trước sự ngạc nhiên của Song. Nàng quay lưng lại nói:
– Thầy coi có phải đây là vết chém bằng sống dao, con dao đâm vào ngưc chồng em.

Song cầm đèn pin rọi sát vào lưng Thu. Vết thương đúng là một lằn còn rươm rướm máu. Song đứng dậy bảo Thu:
– Khoan đã, cô chờ tôi một chút.

Vừa nói Song vừa ehạy ra nhà để xe, lấy gói tang vật và đồ ăn, nước uống chàng mưa trong câu lạc bộ lúc trưa. Khi trở vào phòng, Song thấy Thu vẫn ngồi đó, trước ánh đèn pin chói chang, nhưng bộ đồ nàng đã gấp lại để trước mặt. Kinh nghiệm thẩm vấn cho chàng biết, một can phạm có những cử chĩ như thế là đang sẵn sàng hợp tác với người thẩm vấn. Song moi ra một cây đèn cầy, đết lên cắm trước mặt Thu rồi tắt đèn pin. Căn phòng chìm trong bóng tối, lờ mờ vì ngọn nến chỉ đủ soi sáng một khoảng chỗ Thu và Song ngồi. Song mở một chai xá xi con cọp rót cho Thu một ly, chàng một ly, cả hai cái ly dều bàng nhựa, điều an toàn mà mọi thẩm vấn viên phải làm. Chàng eẩn thận để chiếc vỏ chai vào trong gói đồ:
Trước khi kể cho tôi nghe câu chuyện đêm qua, cô Thu uống ly nước đã. Tôi biết eô khát lắm. Từ sáng tới giờ không có ai lo vụ ăn uống cho cô phải không?
Thu “dạ” một tiếng nho nhỏ, không khách sáo, cầm ly nước uống một hơi. Nàng cảm thấy những giọt nước mát như nước cam lồ. Đoạn Thu đặt ly xuống, lấy tay chùi miệng. Song trao luôn ly của chàng cho Thu:
– Cô uống luôn ly này đi. Tôi vừa ăn cơnl nên uống nước rồi.

Thu hơi do dự, nhưng nàng cũng đỡ ly nước uống luôn. Lần này nàng không uống một hơi nữa mà nhắp từng ngụm.
– Cám ơn thầy, em hết khát rồi và đã cảm thấy dễ chịu.

Song mỉm cười, tự nhiên chàng thấy thương hại người thiếu phụ thiếu may mắn này. Chàng nghĩ, ước gì sự thực nó vô tội, mình sẽ tìm cách giúp đỡ nó hết mình. Vì nội vụ cũng cho chìm xuồng rồi, lại có giấy phóng thích nữa thì có giúp đỡ nó cũng chẳng có rắc rối gì. Bây giờ Thu bắt đầu nói. Nàng nói chậm và nhỏ, nhưng cũng đủ để Song nghe rõ ràng. Vừa nói, Thu vừa chỉ cho Song thấy những vết trầy trụa, đất cát còn bám sau lưng, trên đầu, cũng như khắp mình nàng. Ngoài trời đột nhiên mưa to, sấm chớp ầm ầm. Những hạt mưa nặng trĩu, rớt ào ào lên mái ngói. Nước mưa theo máng xối chảy vào bể nước nghe mát da thịt. Song chợt nhớ hình như cái nắp bể nước chưa mở để hứng thêm máng xối phía bên trái, chàng lật đật bảo Thu ngừng lại, theo chàng chạy xuống bếp. Y như Song nghĩ, nước mưa từ phía bên trái cái máng xối đổ lên nắp bể, tung toé vào nhà bếp. Chàng lật đật nói lớn:
– Cô Thu, cô giúp tôi giở tấm nắp tôn này ra hứng nước.

VN88

Viết một bình luận