VN88 VN88

Địt em Út Lượm thấy ngây ngất quá – Truyện 18+

May quá về tới nhà thì chú Tư chưa về, chỉ có thím Tư đang lục đục dưôi bếp. Thấy tôi vừa bước vào nhà thím Tư lên tiếng:
– Sao về trễ vạy con?
– Dạ con lại nhà con bạn chép bài thiếu của bữa hôm con đi thi hát đó thím Tư. Thím Tư cần con phụ gì không?
– Khỏi, xong hết rồi…con thay đồ rồi ra ăn cơm, chú Tư hôm nay đi nhậu không ăn cơm nhà…
– Cẳng chú Tư cà nhắc vậy mà cũng đi nhậu sao thím.
– Đã cản ổng rồi đó mà ổng đau có nghe! thiệt khổ đã vạy còn xách đờn theo nữa đó… chắc cũng khuya lấm ổng mới về, thôi thím cháu mình ăn đi…

Thím Tư chờ con chút con thay đồ rồi ra ngay… Từ trong phòng bước ra đã thấy thím Tư ngồi sẵn bên mâm cơm bốc khói với những món tôi thích như cá bống kho tiêu, canh cải náu vôi tép bằm. Sẵn đang đói bụng vì ảnh hường của trận đụng độ vừa rồi nên tôi ăn một bụng no nóc, đứng dậy hết muốn nổi luôn.

Buổi tổi hôm đó tôi chẳng rớ tới bài vở gì hết trơn lăn ra mà ngủ như con nít chẳng còn biết gì hết.

Đang say mê vói những cuộc mây mưa sung sướng ngất trời bên thầy Khoa thì một hôm thầy báo là thầy vừa được Bộ giáo dục cấp học bổng cho đi du học úc hai năm về giáo dục. Thầy chỉ còn dạy thêm một tuần nữa là phải về Sàigòn trình diện để khám sức khoẻ và làm thủ tục.

Những ngày còn lại ở tỉnh chiều nào tôi cũng ghé nhà thầy và quả thật những ngày đó là nhưng ngày thần tiên kỳ thú nhất trên đòi của tôi về chuyện ái ân xác thịt. Thầy đã tận dụng nhưng kiểu cách qua sách vờ qua phim ảnh mà thầy biết được để đưa tôi dến tận cùng của lạc thú,.. qua thầy tôi đã đi từ ngạc nhiên mê dắm này qua ngạc nhiên thích thú khác. Cho tói bây giờ thì hình ảnh Thiện đã hoàn toàn phai nhạt, những cánh thư của Thiện gởi về xếp từng chồng, có nhiều lá tôi chẳng thèm xé ra nữa.

Chiều nay là chiều cuối cùng gặp gỡ thầy Khoa vì sáng sớm mai thầy về Sàigòn. Để sừa soạn cho lần hẹn cuối này tôi đã phải nhờ con Thúy bạn học chung lớp vói tôi giả bộ lại nhà xin phép chú thím Tư cho tôi di về nhà nó ờ dưới quận dự đám cưới và ngủ lại đêm. Hồi đầu chú Tư tôi còn ngần ngừ không chịu cho đi nhưng con nhỏ Thúy nói đám cưới anh nó cần có ca sĩ vì có ban nhạc ở quận xuống đờn nên chú Tư mới chịu cho đi. Trước khi đi chú còn dặn:
– Hát xong là chị em phải lo ngủ ngáy đàng hoàng dừng theo ban nhạc thức khuya chú không chịu đâu.
Quay qua con nhỏ Thúy chú dặn dò:
– Con ráng săn sóc và nhắc chừng nó nghe con, kỳ rồi đi thi hát trên Sàigòn bị tai nạn tởi giở chú còn sợ…

Dặn dò thêm năm bảy điều nữa chú mới cho tụi tôi đi Ra tởi đường thấy hãy còn sớm quá nên tụi tôi ghé quán chè ăn mỗi đứa hai ly chè đậu đỏ bánh lọt rồi mới về nhà con Thúy chờ tới chiều thật chiều tôi mới lại nhà thầy Khoa.

Khác với những lần hẹn hò mây mưa tnlớc, lần này vừa bưởc vào nhà tôi đà thấy thầy Khoa bày sẵn một bàn tiệc thật thịnh soạn trên bàn có cả bình hoa hồng nữa. Tôi ngạc nhiên hỏi:
– Hôm nay thầy mời cơm ai mà dọn bàn đẹp vậy thầy?
Nhìn tôi với đôi mắt thật trìu mến pha lẫn chút hóm hỉnh thầy nói:
– Thầy mời một vị khách quý của thầy tôi ăn để ngày mai chia tay…
Nghe vậy tôi hơi hoảng, nhìn thầy như cầu cứu:
– Vậy thôi nếu thầy có khách thì để em về nghe thầy…
Nắm tay tôi kéo sát lại ôm vào lòng, thầy cúi xuống hôn trên môi tôi rồi nói nhỏ:
– Khách quý của thầy đến rồi đây thôi, thầy đâu có làm điều gì để khách quý buồn mà đòi về vậy?
Nói xong thầy lại cúi xuống hôn tôi thật say đắm, rồi dìu tôi lại bàn. kéo ghế cho tôi ngồi. Tôi nhìn thầy vói đôi mắt đầy cảm động. Thầy kéo ghế ngồi đối diện tôi, nhìn sâu vào mắt tôi nói:
– Hôm nay thầy ăn cơm vôi Mến đễ chia tay và để cám ơn Mến đã cho thầy một tình yêu thật tuyệt vời thầy đi chuyến này có ít nhất thì cũng phải hớn hai năm mới về nước để gặp lại em.

Nghc thãy nói tới đó nưôc mắt tôi bỗng dàn dụa lăn dài trên má. Thầy rút trong túi ra chiếc khăn tay thơm mùi dầu thơm đưa cho tôi lau nước mắt. Thầy tiếp:
– Thôi đờng khóc nữa, thầy đi rồi thầy về chứ có đi luôn đâu mà buồn… Mến ráng học đi… khi nào trở thành ca sĩ nhớ đừng quên thầy, khi nào gặp thầy giữa đám đông nhớ chào hỏi để thầy được hãnh diện với ngưởi ta nghe Mến…
Đang còn muốn khóc nữa nhưng nghe tới vụ ca sĩ tôi bỗng tức cười nhìn thầy rồi nói:
– Em sợ quá rồi, chắc không dám thi hát nữa đâu, mới một lần mà xém chết rồi còn gì nữa dâu mà ham!
– Em lo gì, kỳ tới đi thi hát thì nói chú Tư đừng đi Cyclo máy nữa kêu Taxi mà đi cho chắc ăn…
Thôi, chắc em không dám làm ca sĩ tân nhạc đâu, chú em có quen vởi một ông soạn giả cải lương nổi tiếng, chảc kỳ hè này em sẽ theo ổng đi hát thử xem có khá không.
Thầy nhìn tôi vôi ánh mắt đầy lo lắng:
– Thầy thấy làm ca sĩ tân nhạc thì ít vất vả và ít nguy hiểm hơn, còn đi bên cổ nhạc thì phải theo đoàn hát đi trình diễn rày đây mai đó, ngủ đình ngủ chợ nhiều phức tạp lắm, thầy thấy em theo không nổi đâu…

Nói dứt không đòi tôi trả lời thầy đưa tay chỉ những món ăn trên bàn nói:
– Thôi chuyện ca sĩ để đó bàn sau, bây giờ ăn cái đã không thôi nguội đồ ăn hết.
Vừa nói thầy vừa cầm chai nlợu tây lên rót vào hai ly thùy tinh nhỏ xinh trong vắt rồi cầm lên đưa cho tôi một ly nói:
– Trước tiên uống một ly nlợu chát để chia tay cái đã có chút niợu cho buổi tiệc nó ấm hơn.
Tôi rùn vai le lưỡi đưa tay cầm ly rượu nói:
– Em đâu có uống được rượu, say thì sao thầy?
Thầy nhìn tôi trấn an:
– Rượu này nhẹ lắm không say đâu, chỉ đủ làm cho má em hồng hồng thêm một chút thôi.
Vừa nói thầy vừa gắp miếng đồ ăn bỏ vào chén tôi rồi tiếp:
– Thầy mua thức ăn này ngoài tiệm Huê Liên đó, toàn những món hạng nhứt của tiệm đó, mình vừa nói chuyện vừa ăn không thôi thức ăn nguội hết mất ngon.

VN88

Viết một bình luận